Khi nếm rượu, dĩ nhiên ta phải trông cậy phần lớn vào miệng lưỡi. Nhưng nếu cái mũi của chúng ta có khả năng cảm nhận và phân biệt được hàng trăm, hàng ngàn hương thơm khác nhau, thì miệng lưỡi chỉ có thể nhận thức được 4 vị chính: chua, ngọt, mặn, đắng, chát.

 Rượu vang không có chất muối biển nên không mặn, thành ra chỉ còn lại 3 vị thôi. Và vì rượu vang chỉ yếu chỉ là nước nho lên men nên ta có thể nhận thấy 3 vị này rất rõ rệt.

Phải nhấp một ngụm rượu vào trong miệng, ta mới thực sự cảm thấy được đó là rượu ngon hay dở, tuyệt hảo hay bình thường. Sự cảm nhận đó có tính cách chủ quan phần lớn, nhưng vẫn có nhiều yếu tố khách quan làm tiêu chuẩn, không liên hệ gì đến sự ưa thích cá nhân cả.

Những tiêu chuẩn khách quan gồm các tính chất chua, ngọt, chát, mà hầu như mọi người đều có thể đồng ý với nhau. Nếm chanh ai cũng thấy chua, nếm kẹo mạch nha ai cũng công nhận là ngọt. Nhai miệng chuối xanh, ai cũng đồng ý là chát. Và phải có sự phân bình giữa chua, ngọt, chát thì rượu mới được coi là rượu ngon.

Một điểm khách quan nữa là rượu có còn để lại dư vị lâu dài sau khi trôi khỏi cổ hay không. Nếu không thì nhiều lắm nó cũng chỉ được xếp hạng “ngon” thôi. Những thứ rượu tuyệt hảo, bán giá cao, đều để lại trên miệng lưỡi và trong cổ họng một dư vị đậm đà, lâu dài, sau khi ta đã nuốt ngụm rượu rồi.

VĂN HÓA RƯỢU (st)

BÌNH LUẬN