Vào những dịp lễ  tết, cưới hỏi hay những bữa tiệc mừng sinh nhật, đỗ đạt, có bạn bè tụ họp đông vui thì thiết tưởng không gì thích hợp hơn là mở một vài chai Champagne để gây không khí hào hứng.

Vào những dịp lễ  tết, cưới hỏi hay những bữa tiệc mừng sinh nhật, đỗ đạt, có bạn bè tụ họp đông vui thì thiết tưởng không gì thích hợp hơn là mở một vài chai Champagne để gây không khí hào hứng.

Bạn cũng đồng ý thế. Nhưng khi ra tiệm rượu, bạn thấy cả một dãy những chai Champagne đủ kiểu đủ loại,  sản xuất ở nhiều nước khác nhau, vỡi những nhãn hiệu xanh đỏ rối mù, và giá tiền đi từ khoảng 3 đồng cho đến trên 100 đồng một chai. Nên mua chai nào bây giờ? Loại nào ngon, loại nào dở? Loại nào tốt nhất cho túi tiền của mình đây? Sao mua rượu uống chơi mà cũng rắc rối phức tạp quá vậy cà?

Vâng thưa bạn, lý do là vì loại rượu có sủi bọt, mở kêu đánh “bốp”, được rất nhiều người ưa chuộng mỗi năm đem lại cho các nhà sản xuất trên khắp thế giới hàng trăm triệu đô la tiền lời. Ai cũng muốn nhà dzô ăn chia trong số đó. Để giúp bạn dễ lựa chọn hơn, tôi xin trình bày sơ lược về rượu Champagne và đề nghị một vài chai mà tôi nghĩ là ngon nhất cho số tiền mà bạn muốn chi ra.

CHAMPAGNE LÀ GÌ?

Về thực chất, Champagne chỉ là một loại rượu vang trắng (một số ít có màu hồng gọi là Rose hoặc Pink Champagne), có sủi bọt khi vừa mở ra, và từ những bọt rượu sủi tăm ở trong ly ta có thể thưởng thức một mùi thơm ngây ngất của trái nho chín lên men, rồi sau đó nếm hương vị đậm đà của rượu với một chút tê tê trên đầu lưỡi do bọt rượu đem lại.

Mặc dầu nhân loại đã biết làm rượu vang và thưởng thức “món quà Thượng Đế” này từ ít nhất là dăm bảy ngàn năm trước, nhưng Champagne thì chỉ mới được chế biến ra khoảng thế kỷ thứ 17, tức là chừng hơn 300 năm trước đây, do một sự tình cờ may mắn mà nhiều người cho là công trình của một ông thày tu người Pháp, tên là Dom Perignon. Một số khác lại nói rằng Dom Perignon không phải là người duy nhất phát minh ra rượu Champagne, mà còn có nhiều người khác nữa cũng làm công việc này. Nhưng đó là chuyện tranh cãi còn chưa ngã ngũ ra sao.

Ta chỉ cần biết rằng kể từ khi Dom Perignon nghĩ ra cách cho rượu vang trắng lên men thêm một lần thứ nhì ở ngay trong chai đậy nút kín, khiến cho khí carbonique phát sinh từ tiến trình lên men không bay ra ngoài được, thì khí carbonique đành phải thấm nhập vào chất rượu và tạo thành một áp lực khá lớn bên trong chai. Bởi vậy mà chai Champagne bao giờ  cũng được làm bằng thủy tinh thật dầy, được đóng kín bằng loại nút đặc biệt, có dây kẽm buộc chằng vào cổ chai để nút khỏi bắn tung ra. Với kỹ thuật như bây giờ thì đó là chuyện dễ, nhưng vào thời dại của Dom Perignon, khi nghề làm thủy tinh còn rất thô sơ, cứ mỗi lần ông muốn làm rượu đều bị bật nút hoặc bị nổ tung ra, bể  cả chai, khiến ông đã nản chí toan bỏ cuộc nhiều lần. Và nếu như ông bỏ cuộc, rất có thể nhân loại đã chẳng có được thứ rượu sủi bọt này mà thưởng thức!

Chẳng bao lâu sau khi sản phẩm mới của Dom Perignon được mọi người biết đến và ca tụng thì các vua chúa và giới quý tộc ở Pháp, rồi sau đó là toàn cõi Âu châu, đều ưa thích nó. Nhưng trong thực tế, chỉ có ở vùng Champagne, cách Paris chừng 100 cây số về phía Đông Bắc, người ta mới làm ra được những loại Champagne đặc biệt thơm ngon từ 3 loại nho Chardonnay, Pinot Noir và Pinot Meunier, trồng trên những thửa đất có pha trộn đá vôi và nhiều khoáng chất chỉ tìm thấy ở vùng này. Vì thế, để bảo vệ giới tiêu thụ tránh khỏi hàng mạo hóa, chính phủ Pháp đã ban hành những luật lệ rất chặt chẽ, quy định rằng hchir có loại rượu sủi bọt sản xuất ở bên trong quận hạt Champagne, theo một phương pháp phức tạp rất tốn nhân công gọi là “methode Champenoise”, mới được dán nhãn hiệu “Champagne” mà thôi. Tất cả những rượu vang sủi bọt sản xuất ở bên ngoài địa giới Champagne đều chỉ được gọi là “vins mousseux”.

Nhưng các nước khác, kể cả Mỹ, đâu có chịu tuân thủ luật lệ của Pháp! Họ thấy rượu Champagne được công chúng hết sức ưa chuộng và bán rất chạy vào những ngày Lễ Tết cũng như tất cả mọi dịp vui mừng, nên họ cứ tung ra thị trường những chai rượu vang trắng sủi bọt sản xuất hàng loạt một cách dễ dàng, với phẩm chất thường là rất dở, rồi lại gắn đại nhãn hiệu Champagne lên đó.

Công bình mà nói, ở Mỹ cũng có một số hãng sản xuất rượu theo đúng methode Champenoise của Pháp và có thể so sánh tương đương với Champagne của Pháp và giá bán cũng đắt không kém, thí dụ hãng Scharamberg. Những hãng khác như Korbel làm Champagne khá ngon và giá bán chỉ vào khoảng $12.

Nhưng cũng có những nhà làm rượu mạo hóa cứ lấy loại vang thường, khuấy thêm chút đường cho dễ uống, rồi lấy bình khí ép, xịt gaz carbonique vào đó giống như người ta làm nước soda, thế là có chai Champagne đem bán rồi. Khách mua hàng ráng mà phân biệt, tỉnh ăn nhầm thua, vô ý mất tiền.

Chính phủ Pháp dĩ nhiên là rất bực bội với cái lối lạm dụng danh xưng này và đã nhiều lần phản kháng với các nước khác nhưng chẳng ăn thua gì, chuyện đâu vẫn hoàn đó. Vì vậy mà ta thấy ở các tiệm rượu có đầy những nhãn hiệu chẳng hạn như Andre Champagne, giá bán chí chừng 3 đồng thôi, trong khi một chai Champagne thật sự như Moet-Chandon hay Veuve Clicquot giá trung bình cũng phải từ $30 đến $50.

Bạn bảo “OK, thế thì đành chịu dốc túi bỏ ra chừng ba bốn chục mua một chai Champagne chính cống uống để nâng ly chúc mừng cùng bạn bè chứ mua rượu rẻ tiền sợ bị chê là keo kiệt hoặc nhà quê”.

Nhưng sau khi thu hẹp tầm mắt vào kệ tủ dành riêng cho Champange, bạn vẫn thấy cả chục nhãn hiệu khác nhau, nào là Piper-Heidsieck, Mumms, Perrier-Jouet rồi Taitinger, Bollinger, v.v.. mỗi nhà sản xuất này lại có nhiều chai rượu lỉnh kỉnh, tranh nhau mời chào túi tiền của bạn

P2: Nên mua loại Champagne nào?

D3PLUS.COM (st)

BÌNH LUẬN